Người ta bảo Đà Lạt đẹp, thơ mộng lắm. Ừ…đẹp thật! Mỗi người đến đây đều mang cho mình những nỗi niềm riêng, kỷ niệm khác nhau. Có người cũng bảo Đà Lạt giờ khác trước nhiều xô bồ, đông đúc hơn, chẳng còn bình yên nữa. Mỗi lần trở về đây lại dành cả ngày đi dạo quanh các quán cà phê nằm trong các con đường nhỏ.

Ở Đà Lạt dù ngoài kia phố phường đông đúc thì trong những con ngõ nhỏ lại là khoảng trời bình yên, như thể lạc về xứ sở cổ tích. Ở đó có thể ngồi hàng giờ trong quán cà phê nhỏ, ấm cúng, uống ly cà phê nghe tiếng thông rì rào, thêm chút se lạnh nghe Hà Anh Tuấn hát Người Tình Mùa Đông quả thật chill.

Quán cà phê ở Đà Lạt nhẹ nhàng như hơi thở, mỗi quán cà phê thường xanh mát từ cây hoa cỏ, bước vào cũng đủ bình yên. Lần đầu tiên đến Đà Lạt ghé cà phê Tùng – quán cà phê lâu đời nhất Đà Lạt. Cà phê Tùng mang phong cách giản dị, cà phê pha bằng phin truyền thống, ngồi ngắm từng giọt cà phê chảy, thưởng thức Khánh Ly hát nhạc Trịnh ngắm đường phố Đà Lạt và hoài niệm. Thời gian qua đi cà phê Tùng vẫn vậy, lặng lẽ sau khu Hòa Bình ,những người ghé Tùng chỉ còn những người dân quanh vùng, hoặc ai đó đã yêu Đà Lạt từ thủa thập niên trước. Nếu muốn tìm đến một Đà Lạt hoài cổ thì cà phê Tùng luôn là lựa chọn hàng đầu cho những ai yêu thành phố sương mù và nghiền cà phê. Đà Lạt bây giờ nhiều quán cà phê hơn, nhưng vẫn mang phong cách hết sức nhẹ nhàng bình yên.

Lang thang trên đường Thi Sách, con đường như lạc vào thế giới của những câu chuyện cổ Grim với những ngôi nhà cổng trồng toàn hoa, hàng rào cũng đầy hoa. Dừng chân tại Route 66 một chiều không mưa, bị yêu những điều giản dị nhỏ xinh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Những quán cà phê theo phong cách Vintage cổ kính luôn thu hút một cách kỳ lạ, Route 66 là quán như vậy, thân thuộc như ở nhà. Ngồi cạnh khung cửa sổ chọn cho mình ly cà phê sữa và đọc sách nghe những bài hát từ thủa 8x-9x đầu đời một bầu trời tuổi thơ hiện về. Đi cà phê nhiều người chỉ để tám chuyện hoặc hóng chuyện, còn cà phê một mình là để cảm nhận. Route 66 đậm chất thân thuộc khi các đồ vật đều là đồ mang sắc màu thời gian từ bàn ghế, đến vật dụng trang trí, thích nhất là kệ sách nhỏ nằm cạnh bộ sô pha cũ mà thời xưa hầu như nhà nào cũng có. Thưởng thức ly đồ uống thật chậm, nghe nhạc để lòng mình tĩnh lặng, Đà Lạt khiến người ta yêu đến phát hờn.

Chẳng biết từ khi nào cái thú cà phê ăn sâu vào máu, thích lang thang tìm chút yên tĩnh, hoặc ôm máy ảnh đi loanh quanh chụp cuộc sống thường nhật mỗi ngày. Chắc là do trưởng thành, khi chọn bình yên mỗi khoảnh khắc. Những ngày tháng trôi nhanh mỗi quán cà phê lại có một chút gợi nhớ về những điều đã qua, Đà Lạt vẫn như vậy nơi nuông chiều cảm xúc mỗi lần ghé về đây!
